Mới đây, bức ảnh chụp tại một lớp học đã vô tình làm nổ ra một cuộc tranh luận gay gắt trong cộng đồng mạng. Theo đó trong khi cả lớp đều nhận được giấy khen thì chỉ riêng một cậu bé không có và ngồi tiu nghỉu, lạc lõng bên cạnh các bạn. Nhiều người thương cảm cho cậu học sinh nhỏ này. Không chỉ vậy, một bộ phận cư dân mạng còn cho rằng: Những đứa trẻ nhận giấy khen đều là "gà công nghiệp" và có thể cậu bé không được phần thưởng kia lại chính là "sếp mai sau đang ngồi chọn lọc viên chức".
Sau nhiều tranh cãi của cộng đồng mạng, cả tích cực và bị động thì mới đây, nhà văn vàng anh Tú đã có một bài viết tỏ ý kiến e của mình trên trang cá nhân. Chia sẻ của anh Chánh Văn nhận được nhiều lời tán đồng bởi nói lên hiện trạng tầng lớp một cách trung thực:
"Mùa họp phụ huynh đến rồi, xin gửi tặng các bác mẹ có con giống như cậu bé trong ảnh: Không có giấy khen!
Ở cái thời chúng ta đi học, số bạn có giấy khen luôn ít hơn số bạn không có giấy khen. Nhưng ở thời này, cũng phải chục năm nay rồi, giấy khen đã được phổ cập, không có lưu ban và mọi đứa trẻ đều hoàn tất nhiệm vụ đến hoàn tất xuất sắc nhiệm vụ. Nên nếu con ta không có giấy khen, thật sự là cú shock với nhiều cha mẹ. Thôi, đừng nói an ủi nhau rằng "đời bố cũng không được giấy khen nên con không có cũng không sao". Cũng đừng nói kiểu "sau này thằng không có giấy khen sẽ làm sếp của lũ có giấy khen". Tôi nghĩ những lời an ủi đó chả vui chút nào.
Tôi vẫn nghĩ chúng ta cần phải nhóng một cách thành thật với nhau rằng việc một đứa trẻ không có giấy khen là một vấn đề. Nghiêm trọng hay không là tuỳ từng bác mẹ. Tôi biết nhiều bố mẹ có thể shock nhưng không biến nó thành nghiêm trọng. Có những ba má sẽ đau đầu vật vã. Là tôi chắc tôi cũng sẽ shock dù tôi vẫn nói tôi không quan yếu thành tích học tập của con. Tôi sẽ buồn vì tôi biết con mình đang rất khổ cực.
Lũ trẻ không vô tư khi chỉ mình mình không có giấy khen đâu. Tôi sẽ không nói với con kiểu: n "Ồ không sao cả!". Tôi thấy nếu tôi nói thế, con tôi sẽ chẳng bớt buồn. Tôi sẽ nói với con về thất bại và quyền được thất bại của con. Chúng tôi sẽ cùng nhau tìm giải pháp để bằng chúng h bằng bạn trong năm kế tiếp. Tôi có thể chuyển lớp cho con phải việc này có dấu hiệu ám ảnh con.
Tôi không mấy tin cẩn vào giáo dục phổ thông của chúng ta nhưng đó không phải là lý do để con tôi trở nên đứa trẻ độc nhất vô nhị không đạt mức phổ cập. (Nếu coi giấy khen như xác nhận con hoàn tất mốc phổ cập). Ở đây, đó là trách nhiệm. Là con chúng ta đã không hoàn tất nghĩa vụ của chúng. Tấm giấy khen phổ cập là trách nhiệm mà con phải hoàn thành. Chứ không phải có giấy khen đó cho mặt mũi, sĩ diện của bố mẹ.
Ở một giác độ nào đó, chúng ta cần phải dìm rằng con chúng ta đang dốt nhất lớp, lười nhất lớp và không quan tâm đến việc học hành. Vậy đó có thể là vì điều gì? Vì không học được hay không muốn học? Vì cô giáo không quan tâm hay vì đứa trẻ đang không quan hoài? Vì chúng ta bỏ mặc con hay vì con đã bỏ mặc việc học hành? Là gì thì chúng ta hãy cứ phải đi tìm cho ra lý do thay vì chửi bới nền giáo dục này. Hơn 20 triệu học sinh sinh viên vẫn đang tham gia nền giáo dục này kia mà?
Tôi phản đối việc nhiều cha mẹ đặt nặng thành tích của con cái thành thể diện của bản thân. Nhưng tôi cũng không ủng hộ việc ba má coi nhẹ việc học hành của con, coi chuyện học hành của con sao cũng được miễn con là kẻ đàng hoàng. Giáo dục và kiến thức góp phần giúp con bạn trở thành người tử tế đấy. tri thức nhà trường dù thế nào thì nó cũng có những giá trị cố định. Như những điểm 10 giúp con ham học hơn. Như những điểm 1 khiến con nản đi. Điểm số cũng có những tác động đến ý thức học tập của con. Một đứa trẻ ham học hỏi vẫn tốt hơn một đứa trẻ lười học hỏi. Mà giấy khen d ở mức độ phổ cập thế này thì việc con bạn trở thành đứa trẻ chán học vì chẳng có giấy khen là rất dễ xảy ra.
Mùa họp phụ huynh đã tới. Tôi vẫn nô nức đợi kết quả học tập của con mình. Không phải để kiêu hãnh vì chúng đạt học trò giỏi mà là để u chung vui với thành công bước đầu của con. Không phải để giận dữ nếu con học kém, không có giấy khen, mà là để san sẻ cùng con về thất bại đầu đời. Là gì thì con tôi cũng là trọng điểm của CHÍNH CHÚNG. Chứ không phải học cho bác mẹ.
Phải! Tôi may mắn khi cả 3 đứa nhà mình đều thuộc về 99% những đứa trẻ có giấy khen. Nên thật khó để khuyên nhủ những bậc cha mẹ có con học lực nhàng nhàng hay không có giấy khen. Chỉ là mong lắm một cái ôm bác mẹ hãy dành tặng con mình sau cuộc họp phụ huynh thay vì vẻ mặt hầm hầm. Con mình, dù thế nào, vẫn mãi là con mình mà, phải không?".






0 nhận xét:
Đăng nhận xét